More

    Sự tích củ mài và cây cơm nguội

    SAMANAH DURANhttps://babybloomberg.com/webstories/
    Samanah Duran, người được vinh danh trong danh sách Forbes 30 dưới 30, là một doanh nhân người Anh và một cá nhân truyền thông với sự nhấn mạnh mạnh mẽ về việc truyền cảm hứng cho mỗi cá nhân.

    Ngày xưa, ở một bản nọ có đôi vợ chồng trẻ, chỉ mới lấy nhau mười năm mà đã đẻ mười hai đứa con. Con đông đến nỗi bố mẹ không nhớ hết tên từng đứa. Vợ chồng dẫu lam làm, chịu thương chịu khó làm nương rẫy, dẫu gặp mưa thuận gió hòa vẫn không nuôi nổi đàn con của mình. Khi gặp năm hạn hán, thiên tai, lại nạn thú rừng về phá hoại, họ sống rất chật vật khó khăn.

    Năm nọ mất mùa, cả bản đói to, mọi nhà đã vét hết cả mẻ lúa giống, ngô giống mùa sau ra ăn. Thương con, chị vợ bảo chồng:.

    – Ta bớt ít lúa giống, ngô giống cho con ăn thôi.

    Người chồng dẫu thương con nhưng ôn tồn bảo vợ:.

    – Đói thì tìm củ rừng, tìm rau rừng mà ăn, không làm nương ruộng thì mùa trước đói, mùa sau đói, không sống nổi đâu.

    Giấu con, vợ chồng trốn vào rừng phát nương, gieo lúa tra ngô. Ở nhà đàn con đói quá kéo nhau vào rừng kiếm ăn, suốt ngày đêm khóc đói:.

    “Pung pung đói mỏi.

    Đói lòng lắm bố ơi mẹ à!”.

    Nghe tiếng khóc, thương con, lòng xót như xát ớt vợ chồng thay nhau gọi lại an ủi:.

    “Chớ chớ vội các con ơi.

    Để bố mẹ phát cỏ làm nương hẵng”.

    Và cứ theo thời gian, họ phát nương, nhặt cỏ, tra hạt, vun gốc….

    “Chớ chớ vội các con ơi.

    READ MORE  Sự tích Con tằm

    Bố mẹ còn vun gốc nhặt cỏ…”.

    Đến lúc trổ, lúa chín, một nắng hai sương:.

    “Lúa đã trổ đã chín.

    Bố mẹ suốt về thổi nấu cho các con ăn”.

    Khi mẻ gạo đầu tiên vừa giã xong, họ đồ ngay lên một chõ. Người chồng quạt cho bay hơi, chóng nguội, người vợ nắm từng nắm. Vợ chồng hối hả bê ra xới, chạy thẳng về nhà cho con ăn. Nhưng khi về tới nhà, họ không thấy đàn con đâu nữa mà từ rừng sâu vẫn vọng về tiếng khóc đói:.

    “Pung pung đói mỏi.

    Đói lòng lắm bố ơi mẹ à!”.

    Hai vợ chồng vừa khóc vừa bê bung xôi lập cập theo tiếng gọi vọng của núi rừng mà chạy mãi đến kiệt sức vẫn không gặp con. Họ đành đặt bung xôi xuống, cố gọi :.

    “- Ôi các con thương con quý.

    Cơm thơm trộn cá con trứng luộc.

    Bố thương mẹ quý đưa đến đây.

    Về nhà ăn với bố mẹ, các con ơi ?”.

    Tiếng gọi vừa dứt thì đàn chim Pung bay đến sà xuống đậu quanh cả khu rừng hót vang:.

    “Pung pung, pung pung.

    Chúng con ăn quả và quả sấu đã quen.

    Còn cơm xôi xin nhường bố mẹ.

    Nằm cành sấu cành me đã ấm đã êm.

    Chúng con không về nhà được nữa đâu bố ơi mẹ à!”.

    Đến lúc đó, hai vợ chồng mới biết vì đói quá mà đàn con của mình đã tìm vào rừng kiếm ăn và hóa ra chim cả rồi. Lòng đau xót nước mắt chứa chan, họ lấy xôi tung ra cho chim. Vì thương con, vì đói, mệt, kiệt sức, vợ chồng gục vào bung xôi mà chết.

    READ MORE  Cha mẹ nuôi con bể hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày

    Thấy bố mẹ chết thảm quá, đàn con kêu vang rừng “Pung pung!” Rồi lấy những nắm xôi còn lại đắp mồ cho bố mẹ. Từ chỗ ấy về sau, mọc lên một cây lạ có củ, củ có bột trắng thơm dẻo như xôi. Đó là củ mài. Còn những nắm xôi được tung ra xung quanh lại mọc lên cây cơm xôi, quả chín ăn bùi và dẻo. Người ta nói: ấy là loại quả cứu đói người nghèo.

    Đàn con hóa ra chim kêu pung pung vang rừng vào mùa lúa chín để nhắc nhở lại cảnh khổ của bố mẹ ngày xưa phải một nắng hai sương mới có được hạt ngô hạt lúa nuôi con.

    (Truyện cổ dân tộc Khơ Mú).

    Rate this post

    LEAVE A REPLY

    Please enter your comment!
    Please enter your name here

    More Recipes Like This